Thanh tiêu đê

Thứ Năm, 29 tháng 11, 2018

LINH ĐẠO THÁNH GIÁ

30/11/18 THỨ SÁU TUẦN 34 TN
Th. An-rê, tông đồ
Mt 4,18-22

LINH ĐẠO THÁNH GIÁ
Chúa Giê-su bảo các ông: “Các anh hãy theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh thành những kẻ lưới người như lưới cá.” Lập tức họ bỏ mọi sự mà đi theo Người. (Mt 4,20)

Suy niệm: Qua lời giới thiệu qua Gio-an Tẩy Giả, Anrê đã “đến mà xem” nơi Chúa Giê-su ở và trở thành một trong hai môn đệ đầu tiên của Chúa. Đang là cột trụ kiếm sống của gia đình, An-rê đã không ngần ngại bỏ lại đàng sau tất cả mọi sự: gia đình, nghề nghiệp… để theo Chúa. An-rê đã sẵn sàng “vác thập giá mình mà theo Chúa” dù mãi sau này ông mới hiểu thập giá đó là gì: đó là làm chứng cho Chúa Ki-tô bằng cái chết trên thập tự giá giống như Thầy Chí Thánh, một cây thập tự hình chữ X, như truyền thống cho biết. Sự từ bỏ như vậy vẫn còn là lời mời gọi và là thách thức cho thời đại chúng ta, một sự từ bỏ mà ĐTC Bê-nê-đi-tô XVI gọi là “linh đạo thánh giá”, linh đạo chính yếu của Ki-tô Giáo – cho đi cả mạng sống để được Đức Ki-tô làm sản nghiệp cho đời mình. Nhờ linh đạo thập giá như thế, các nỗi đau thương của chúng ta đạt được ý nghĩa đích thực và mang lấy một giá trị cao quý.
Mời Bạn: Như hạt lúa miến gieo vào lòng đất bị thối đi sẽ trổ sinh nhiều bông hạt. Bạn học được gì nơi thánh An-rê qua mẫu gương của ngài: mau mắn theo Chúa, nhiệt thành rao giảng Lời Chúa, và chấp nhận chết trên thập giá để làm chứng cho Tin Mừng?
Sống Lời Chúa: Vác thập giá mỗi ngày bằng cách từ bỏ một thói quen xấu để cầu nguyện cho việc rao giảng Tin Mừng.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin dạy cho con biết noi gương thánh An-rê tông đồ: theo Chúa Giê-su một cách mau mắn, nhiệt tình giới thiệu Chúa cho những người mà con gặp gỡ, và sẵn sàng hiến dâng mạng sống con vì Danh Chúa.

Thứ Tư, 28 tháng 11, 2018

ĐỪNG SỢ, HÃY NGẨNG CAO ĐẦU

29/11/18 THỨ NĂM TUẦN 34 TN
Lc 21,20-28

ĐỪNG SỢ, HÃY NGẨNG CAO ĐẦU
“Khi những biến cố ấy bắt đầy xảy ra, anh em hãy đứng thẳng và ngẩng đầu lên, vì anh em sắp được cứu chuộc.” (Lc 21,28)

Suy niệm: Có lẽ không ai là không nghe ít là một lần lời Đức Phật dạy ‘Đời là bể khổ’, và quả thực cuộc sống vẫn đầy những khó khăn khổ não. Có những người mang nhãn quan ảm đạm bi quan đến độ tự tìm đến cái chết mong được giải thoát. Nhưng đối với nhiều người thì ‘cuộc đời vẫn đẹp sao’ vì bằng chứng là đại đa số người ta vẫn ham sống sợ chết. Lời Chúa trong những ngày cuối năm phụng vụ nhắc tới một nỗi sợ ám ảnh muôn thuở: sợ ngày tận thế. Những hình ảnh báo trước ngày cuối cùng này thường làm người ta hoảng sợ. Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta đừng sợ, trái lại, hãy “đứng thẳng và ngẩng cao đầu”. Đây là lòng xác tín và phó thác dựa vào niềm hy vọng vào chiến thắng chung cuộc của Đức Ki-tô và ơn cứu độ vĩnh cửu dành cho những ai trung thành với Ngài. Lẽ nào chúng ta lại sợ hãi sao?
Mời Bạn: Bạn được mời gọi khám phá những giá trị cao quý ẩn chứa trong những khó khăn đau khổ xảy đến cho mình. Mỗi khi bạn đối diện với những “thập giá” đó của đời bạn, mời bạn ngước nhìn lên thập giá của Đức Ki-tô để được tiếp sức bởi sự lạc quan của Tin Mừng bởi vì thập giá Chúa Ki-tô chính là sự khôn ngoan và sức mạnh của Thiên Chúa (1Cr 1,18-25); trên thập giá, Chúa đã tiêu diệt kẻ thù cuối cùng là sự chết (1Cr 15,26).
Sống Lời Chúa: Đứng trước đau khổ, bế tắc, mời bạn nhìn lên Chúa Ki-tô trên thập giá và xin ở bắt chước Chúa.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, con cám ơn Chúa đã vác thập giá vì con. Xin thấy được những giá trị của đau khổ để con cũng ngẩng cao đầu bước theo Chúa trên con đường thập giá. Amen.

Thứ Hai, 26 tháng 11, 2018

Hãy giúp cộng đoàn hát, đừng thay thế tiếng hát của cộng đoàn

ĐTC Phanxicô với các ca đoàn: “Hãy giúp cộng đoàn hát, đừng thay thế tiếng hát của cộng đoàn
ĐTC Phanxicô mời gọi các ca đoàn, các ca viên trên thế giới hãy đẩy mạnh, khuyến khích cộng đoàn cùng tham gia và cầu nguyện trong khi cử hành phụng vụ, hơn là việc ca đoàn thay thế tiếng hát của cộng đoàn.
“Các bạn đã đánh thức Vatican đó!”
Bằng những lời tràn đầy vui tươi đó, ĐTC Phanxicô đã bày tỏ lòng biết ơn của Ngài về nghệ thuật âm nhạc do các tham dự viên trình diễn trong Ngày Quốc Tế Gặp Gỡ các Ca đoàn lần thứ Ba trong một buổi gặp gỡ các tham dự viên tại Đại sảnh Phaolô VI.
“Nhạc và bài hát của các bạn thực sự là một khí cụ của việc loan báo Tin Mừng trong phạm vi mức độ các bạn làm chứng về chiều sâu của Lời Chúa, chạm đến trái tim của con người, và trong phạm vi trợ giúp cộng đoàn trong khi cử hành các Bí tích, đặc biệt là cử hành Bí tích Thánh Thể- Thánh Lễ, làm cho chúng ta cảm nhận được vẻ đẹp của Thiên Đàng”.
Có khoảng 7.000 nhạc công và ca viên đang tham dự Ngày Gặp Gỡ các Ca đoàn kéo dài trong ba ngày do Hội Đồng Giáo Hoàng tổ chức cho việc đẩy mạnh Tân Phúc Âm Hóa. 
 
Những người làm sống động phụng vụ
Đức Thánh Cha đã khuyến khích các ca viên hãy tiếp tục trao ban tiếng hát của mình cho những cảm xúc ở trong tâm tình của cộng đoàn Giáo Hội.
“Nhạc và bài hát có thể thường làm nên những tầm quan trọng duy nhất nào đó trong cuộc sống của một người, bởi vì nhạc và bài hát trở nên một kỷ niệm quý giá đánh dấu cuộc sống của con người”.
ĐTC Phanxicô cảnh giác các ca đoàn hãy chống lại thứ cám dỗ của việc thích để cho tài năng của mình lấn át, “lộng lẫy” hơn cộng đoàn phụng vụ, làm ngăn cản giáo dân không tích cực tham gia Thánh Lễ nữa. 
“Các bạn là những người làm sống động về âm nhạc cho toàn thể cộng đồng. Đừng thay thế vị trí của cộng đồng, làm cho dân Thiên Chúa bị mất đi cơ hội được hát cùng với các bạn và làm chứng cho lời cầu nguyện chung của Giáo Hội.”
Đức Thánh Cha đã khen ngợi các ca viên ca đoàn vì đã học hỏi những cách thức để “ đẩy mạnh lời cầu nguyện trong các cử hành phụng vụ”.
Lòng đạo đức bình dân
ĐTC Phanxicô cũng mời gọi họ hãy tạo nên không gian cho những hình thức bình dân diễn đạt lòng đạo đức bình dân với những tâm tình tôn giáo “Những ngày lễ mừng kính các thánh bảo trợ, các cuộc rước, thánh vũ, và những bài hát thánh ca của các dân tộc là một di sản thực sự về mặt tôn giáo đáng được đánh giá cao và ủng hộ, bởi vì những điều đó vẫn là một hoạt động của Chúa Thánh Thần ở trung tâm của Giáo Hội.”
Sau cùng, ĐTC Phanxicô nói rằng âm nhạc giữ nhiệm vụ như là một công cụ cho việc thúc đẩy sự hiệp nhất. Ngài nói rằng âm nhạc có thể trợ giúp ”làm cho Tin Mừng sinh hiệu quả trong thế giới ngày nay, cùng với vẻ đẹp vẫn quyến rũ và làm cho Tin Mừng có thể được tin tưởng, và rồi chúng ta giao phó mình cho tình yêu của Chúa Cha.”
 
Biên dịch : Nt. Têrêsa Ngọc Lễ, O.P

5 phút lời Chúa mỗi ngày

27/11/18 THỨ BA TUẦN 34 TN
Lc 21,5-11

HỮU HÌNH HỮU HOẠI
“Những gì anh em chiêm ngưỡng đó sẽ có ngày bị tàn phá hết, không còn tảng đá nào trên tảng đá nào. ” (Lc 21,6)

Suy niệm: Tin Mừng hôm nay thuật lại Chúa Giê-su báo trước sự kiện Giê-ru-sa-lem sẽ bị tàn phá; đồng thời cũng tiên báo về ngày cánh chung, về tận cùng của vũ trụ này. Theo lẽ thường cái gì đã có thủy (điểm khởi đầu), thì cũng sẽ có chung (điểm cuối), “hữu hình hữu hoại”: cái gì xuất hiện hữu hình thì cũng có lúc hình thể đó bị hư hoại đi. Đó là một chân lý, một quy luật chứng nghiệm trong thực tế chứ không phải một cái nhìn bi quan. Nhận định ấy giúp ta tiếp cận thế giới vật chất này cách khôn ngoan, chừng mực hơn, không quá bám víu vào nó, vì mọi vật có ngày rồi sẽ tiêu tan, nay còn mai mất. Khi cảm nghiệm được sự bất tất, mau qua của vạn vật, ta mới thấy được cái giá trị của vĩnh cửu, là thực tại Thiên Chúa đã từng hé lộ cho ta khi Chúa Giê-su rao giảng Nước Thiên Chúa: “Trời đất sẽ qua đi nhưng lời Ta sẽ tồn tại mãi” (x. Mt 5,18).
Mời Bạn: Bạn có dám tin và đặt cược cả số phận đời mình vào chân lý này không? Nhiều người hiện nay sống chủ nghĩa thực dụng, duy thế tục, duy vật chất. Còn bạn, bạn có biết chịu khó, hy sinh, có một cái nhìn xa hơn, biết chờ đợi một ngày mai huy hoàng hơn ngày hôm nay không?
Sống Lời Chúa: Kinh nghiệm cuộc sống cho ta thấy mọi vật đang đổi thay, không ai lột da sống đời. Ta đừng để cuộc sống “vô thường” này cản trở mình đến với Chúa, là Đấng vô thủy vô chung, không hề thay đổi.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho con rộng lòng giúp đỡ mọi người, không quá so đo tính toán, vì của cho đi bao giờ cũng quí hơn của nhận, và sẽ tồn tại mãi với thời gian. Amen.

5 PHÚT LỜI CHÚA MỖI NGÀY



26/11/18 THỨ HAI TUẦN 34 TN
Lc 21,1-4

VỚI CẢ TẤM LÒNG
“Thầy bảo thật anh em, bà goá nghèo này đã bỏ vào nhiều hơn ai hết.” (Lc 11,3)

Suy niệm: Ai cũng công nhận “tốt gỗ hơn tốt nước sơn” nhưng người ta lại thường “xem mặt mà bắt hình dong,” dựa vào hình thức bên ngoài để đánh giá phẩm chất bên trong: Tuyển nhân viên mấy ai chọn tiêu chuẩn “xấu người đẹp nết” thay vì “ưu tiên có ngoại hình”? Lắm khi người ta đánh giá sản phẩm chỉ dựa vào mẫu mã kiểu dáng bao bì bắt mắt. Người ta cũng dễ có xu hướng thẩm định giá trị của một người dựa vào của cải, địa vị, bằng cấp, v.v. Chúa Giêsu thì khác; Ngài thẩm định giá trị hành vi từ đáy lòng con người. Ngài cho biết: Dù chỉ bỏ hai đồng tiền vào thùng dâng cúng, bà goá nghèo đã bỏ nhiều hơn ai hết vì đó là tất cả gia tài của bà! Bà đã dâng tất cả những gì bà có và dâng với cả tấm lòng.
Mời Bạn xét lại cách bạn đánh giá người khác và bản thân căn cứ theo cách đánh giá của Chúa Giêsu:
* Với tha nhân: ta thường ca ngợi, hoặc “xông hương” người này, người nọ vì họ thuộc “phe ta”, họ đóng góp lớn lao tiền của để đem lại một kết quả nào đó. Ngược lại, chúng ta coi thường, rẻ khinh ai đó vì họ nghèo, kém tài hay vụng về. 
* Với chính mình: Ta tự hào tự mãn vì được khen khi thành công, ta thất vọng chán ngán khi thất bại hoặc bị chê bai. Ta bị nhận chìm trong những dư luận bên ngoài hơn là sống thật với chính mình dưới cái nhìn của Chúa Đấng thấu suốt tất cả mọi sự về chính tôi.

Sống Lời Chúa: Xét mình: “Cách tôi cư xử và cách tôi nhìn tha nhân đây có phải là cách của Chúa không?”
Cầu nguyện: Lạy Chúa, Chúa không cần con phải dâng cho Chúa những của lễ sang trọng hay đẹp đẽ bên ngoài. Nhưng Chúa cần con dám mạnh dạn phó thác và dâng trọn tất cả những gì là của con trong sự khiêm tốn chân thành.

Chủ Nhật, 25 tháng 11, 2018

GIÁO XỨ AN BÌNH KỶ NIỆM CUNG HIẾN THÁNH ĐƯỜNG


Hôm nay Chúa nhật Lễ Kitô Vua Bổn mạng Gia trưởng giáo xứ, cũng là ngày kỷ niệnm 04 năm cung hiến Thánh đường Gx ĐT Giuse An Bình. Giáo dân, giáo xứ  ĐT Giuse An Bình nô nức hân hoan tụ họp về dưới ngôi thánh đường tham dự thánh lễ tạ ơn bốn năm Cung hiến Thánh đường Gx An Bình, với tâm tình tạ ơn Chúa- Mẹ Maria-Thánh Giuse đã tuôn đổ hồng ân xuống cho giáo xứ suốt 04 năm qua và hơn thế nữa từ khi giáo xứ được thành lập đến nay.

Cũng nhân dịp này Giáo xứ cũng mừng công tu tạo lại khuông viên mặt tiền nhà thờ, xây dựng hàng rào khang trang sạch đẹp.

Hôm nay Cha Tổng đại diện cùng quý Cha về dâng Thánh lễ cầu nguyện Cho Giáo xứ được bình an, cầu cho những ân nhân còn sống cũng như đã qua đời đã góp công, góp của xây dựng nhà Chúa.

Trong tâm tình tri ân, cảm tạ Thiên Chúa đã ban Cho Giáo xứ nhiều hồng ân nong ước, và nay đã thành hiện thực. Nguyện xin Chúa trả công bội hậu cho Quí Ân nhân góp của xây dựng nhà Chúa.













Thứ Bảy, 24 tháng 11, 2018

Chúa Giêsu, Vua Chân Lý.

Chúa Giêsu, Vua Chân Lý.
25/11 – Chúa Nhật tuần 34 Thường Niên năm B – ĐỨC GIÊSU KITÔ VUA VŨ TRỤ. Lễ Trọng.
"Quan nói đúng: Tôi là Vua".


Lời Chúa: Ga 18, 33b-37
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Khi ấy, Philatô hỏi Chúa Giêsu rằng: "Ông có phải là Vua dân Do-thái không?" Chúa Giêsu đáp: "Quan tự ý nói thế, hay là có người khác nói với quan về tôi?"
Philatô đáp: "Ta đâu phải là người Do-thái. Nhân dân ông cùng các thượng tế đã trao nộp ông cho ta. Ông đã làm gì?"
Chúa Giêsu đáp: "Nước tôi không thuộc về thế gian này. Nếu nước tôi thuộc về thế gian này, thì những người của tôi đã chiến đấu để tôi không bị nộp cho người Do-thái, nhưng mà nước tôi không thuộc chốn này".
Philatô hỏi lại: "Vậy ông là Vua ư?"
Chúa Giêsu đáp: "Quan nói đúng. Tôi là Vua. Tôi sinh ra và đến trong thế gian này là chỉ để làm chứng về Chân lý. Ai thuộc về Chân lý thì nghe tiếng Tôi".

SUY NIỆM: Vị vua không giống ai
Mỗi năm, cứ đến Chúa nhật cuối cùng thì Phụng vụ lại mừng kính Đức Kitô là Vua. Thế nhưng, Ngài là vua theo ý nghĩa nào?
Khi Philatô chất vấn Chúa Giêsu: Ông có phải là vua không? Chúa Giêsu đã trả lời: Phải, tôi là vua. Cũng là một khái niệm làm vua, nhưng Philatô có kinh nghiệm khác, người Do Thái có kinh nghiệm khác, còn Chúa Giêsu thì cũng có kinh nghiệm khác.
Philatô thì coi làm vua là người ngự trị trong vinh quang, theo kiểu Caesar lúc bấy giờ đang trị vì tại Rôma. Người Do Thái thì coi làm vua là phải nổi lên để giải phóng dân tộc khỏi sự bóc lột và kìm kẹp của đế quốc Rôma, đem lại cho quê hương đất nước một thời đại hoàng kim. Còn Chúa Giêsu thì sao? Quan niệm của Ngài có mang nặng màu sắc chính trị và trần tục hay không?
Khi Chúa Giêsu bắt đầu cuộc sống công khai, các Phúc Âm đều nói tới những cơn cám dỗ Ngài phải chịu trong hoang địa. Chủ đề của những cơn cám dỗ ấy xoay quanh và gắn liền với uy quyền, với khái niệm làm vua. Và chúng ta thấy Chúa Giêsu đã đương đầu, đã khước từ sự cám dỗ ấy, không phải chỉ ở trong hoang địa, mà còn kéo dài trong suốt cả cuộc đời của Ngài. Sự cám dỗ ấy đến từ phía dân chúng, cũng như đến từ thẳm sâu cõi lòng của Ngài. Chẳng hạn sau khi làm phép lạ cho bánh hóa nhiều, dân chúng muôn tôn Ngài lên làm vua, nhưng Ngài đã lẩn trôn họ. Đứng trước tòa án của Philatô cũng vậy. Sau khi xác quyết mình là vua, thì Ngài đã lập tức xác định ngay lập trường của mình: Nước tôi không thuộc về thế gian này. Nếu nước tôi thuộc về thế gian này, thì binh đội của tôi đã chiến đấu, để tôi không bị nộp cho người Do Thái.
Bởi đó, chúng ta thấy Chúa Giêsu không từ chối tư cách làm vua của Ngài, nhưng kinh nghiệm làm vua ấy có một nét khác lạ và sâu xa. Chính vì thế, Ngài đã khước từ mọi kinh nghiệm trần gian của việc làm vua. Thái độ của Chúa Giêsu là luôn tránh né, để khỏi gây hiểu lầm về tính cách thiên sai của Ngài: Ngài đã tự coi mình là người tôi tớ đau khổ của Thiên Chúa mà tiên tri Isaia đã nói tới. Ngài đến để hiến mạng sống mình làm giá cứu chuộc cho nhiều người.
Như thế, chúng ta thấy có một sự đối chọi gay gắt giữa khái niệm làm vua để thống trị và quy hướng về mình, với hình ảnh người tôi tờ đau khổ, thinh lặng và chịu đựng mọi khinh bỉ, nhưng nhờ đó đã làm phát sinh ra sự sống ơn sủng, cũng như làm phát sinh ra sự giải thoát khỏi những trói buộc của tội lỗi. Hẳn thực Chúa Giêsu đã sống cho người khác, đã xử trí các tương quan bằng lòng yêu mến. Ngài đã lên ngôi khi bị treo trên thập giá. Giới luật Ngài dùng để cai trị, đó là giới luật yêu thương. Ngài đã làm gương cho chúng ta về tinh thần phục vụ bằng việc quỳ xuống rửa chân cho các môn đệ. Ngài là một vị vua không ngai vàng, không cung điện, không binh đội. Ngài là một vị vua không giống ai.
Vì thế mỗi người chúng ta hãy tự vấn lương tâm xem: Tôi phải làm gì? Tôi phải sống thế nào, để xứng đáng là thần dân trong vương quốc của Ngài.

CẦU NGUYỆN:
Lạy Chúa, chúng con là đôi tay và đôi chân của Chúa, là miệng lưỡi và trái tim yêu thương của Người. Xin cho chúng con biết cộng tác với Chúa, xây dựng một thế giới yêu thương và chân thật, vui tươi và hạnh phúc, để ngày Chúa đến trong vinh quang là một ngày vui trọn vẹn, một ngày hội lớn cho toàn thể nhân loại. Amen.

CHỈ CÓ THÀNH THẬT MỚI MANG LẠI HẠNH PHÚC



CHỈ CÓ THÀNH THẬT MỚI MANG LẠI HẠNH PHÚC.
Cậu bé vô gia cư thường xuyên gạt tiền cơm của chủ quán, cho đến khi hành vi đó bị con trai bà chủ phát giác ra. Câu chuyện về cậu bé ngày nào, 20 năm sau đó khiến nhiều người xúc động.
Một ngày nọ, sau khi hết giờ lên lớp và trở về văn phòng, bác bảo vệ chạy đến và đưa cho tôi một số tiền cùng hóa đơn thanh toán. Số tiền ấy tương đương với cả chục triệu đồng tiền nợ của gia đình tôi… Tôi bần thần hết nửa ngày.
Thật là kỳ lạ, tôi không tài nào nhớ được tôi có cho ai mượn số tiền lớn đến thế. Nhìn vào chỗ tên người gửi, thấy đề là “Cậu bé ăn xin của 20 năm trước”… mọi ký ức lại ùa về trong phút chốc. Tôi tự hỏi, chẳng lẽ đích thị là cậu bé ăn mày năm đó sao ?
Hổi tưởng lại 20 năm trước, lúc ấy mẹ tôi vẫn còn đang là người bán cơm hộp cho học sinh ở cổng một ngôi trường. Bà cảm thấy những đứa bé học sinh rất khổ và tội nghiệp nên luôn làm những hộp cơm ngon hơn mà chỉ bán với giá rẻ bèo. Vì thế học sinh đến mua cơm ngày một đông đúc.
Tôi lúc đó chỉ vừa mới tốt nghiệp đại học, đang trong lúc rảnh rỗi chờ phân công tác, tôi ra phụ mẹ đứng bán cơm. Có một lần đang mải phục vụ cho những em học sinh ngay tầm chúng tan học, tôi bỗng cảm thấy dường như có ai đó đi ngang qua đụng phải mình.
Một cậu bé đoán chừng 10 tuổi, trên người mặc bộ quần áo mỏng manh, rách te tua, trong khi lúc ấy trời đã bắt đầu vào đông, lạnh tê tái.
Dường như đã rất quen thuộc, mẹ tôi ngay lập tức mỉm cười và đưa cho cậu bé một hộp cơm. Không đợi tôi nhắc nhở, cậu bé vội vàng giật lấy hộp cơm, sau đó ném 1 tờ tiền vào thùng và chạy mất.
Một cậu học sinh đứng bên cạnh tức giận: “Thằng ăn mày này toàn lừa tiền cơm, rất nhiều lần đều như vậy, nếu lần sau còn thế thì phải dạy cho nó một trận !”
Tôi ngạc nhiên kiểm tra lại hộp tiền, thì thấy quả thực là cậu bé chỉ đưa có 1 tờ 200 đồng.
Khi tôi bảo với mẹ là bà sao lại sơ ý như thế, bà nói với tôi: “Mẹ biết mỗi lần thằng bé chỉ bỏ vào đó 1 tờ 200 đồng. Chỉ có điều ta cũng nên giữ đạo nghĩa. Đứa trẻ này đã mất cả cha lẫn mẹ, rất đáng thương, mẹ cũng chỉ có thể giúp nó đến như vậy.”
Tôi phản bác lại ngay: “Mẹ thật quá hồ đồ, đây mà là giúp cậu ta sao ?” Nhưng tôi chưa kịp “phản biện hết ý” thì đã bị mẹ mắng và bảo tôi thôi đi.
Tôi ý thức được rằng dù có nói gì cũng vô dụng, mẹ tôi suốt ngày chỉ biết niệm Phật, chỉ một lòng muốn giúp người khác chút ít nhưng lại không nghĩ sâu xa hơn. Thế là tôi đột nhiên lóe lên một suy nghĩ: “tôi phải xử cho thật tốt chuyện này mới được”.
Hôm sau đó, cậu bé ăn xin vẫn tới như thường. Cậu ta vẫn chực được giành lấy hộp cơm như những lần trước, điệu bộ rất vội vàng và vừa chuẩn bị ném tiền vào thùng. Ngay lúc đó tôi bất thình lình nắm lấy tay cậu… tờ 200 đồng rơi xuống đất.
Lúc đó tất cả mọi người đều quay lại nhìn, điều đó khiến cho cậu bé vô cùng bối rối, cả xấu hổ, và dường như chỉ chực khóc. Tôi nhìn cậu bé vừa cười vừa nói: “Mua như vậy thì không đủ ăn đâu ! Em cứ lấy cơm đi, phần còn thiếu sau này hãy trả”. Nói xong tôi buông tay cậu bé ra.
Cậu bé nhìn tôi ánh mắt sợ hãi cầm hộp cơm, đáy mắt ánh lên vẻ nghi hoặc. Tôi lại nói với cậu: “Đi đi, anh biết rõ em nhất định sẽ trả! Nhớ nhé! Sau này phải trả cả vốn lẫn lãi !”
Cậu bé suy nghĩ khá lâu, rồi sau đó im lặng quay người, bước đi từng bước từng bước một, cậu không còn chạy hớt ha hớt hải như trước.
Kể từ sau đó, cậu vẫn thường xuyên đến quán của mẹ tôi ăn, và để lại tờ 200 đồng…
Đang đắm chìm trong dòng ký ức thì bác bảo vệ lại vội vã quay lại: “Tôi quên ! Còn một phong thư nữa !”
Tôi vội vàng mở nó ra xem. Trong phong thư viết rằng:
“Tôi cuối cùng đã tìm được địa chỉ của anh. Suốt bao năm tìm kiếm, tôi mới có thể đem tiền trả lại, mới có thể hoàn lại ân tình 20 năm về trước.
Lúc đó tôi đã lang thang khắp nơi, thường xuyên chịu đói rét. Một lần tôi tới cổng trường học giả vờ mua một hộp cơm. Tôi ném thử tờ 200 đồng vào hộp rồi nói xin mua cơm.
Lúc đó tôi nghĩ, dù có bị phát hiện đi nữa thì dì bán cơm cũng rất hiền lành, sẽ không trừng phạt tôi. Nhưng dì cũng không phát hiện ra, tủm tỉm cười rồi đưa tôi một hộp.
Sau đó tôi bắt đầu dựa vào thủ đoạn và mánh khóe để có được bữa ăn. Tôi cảm thấy người tốt trong xã hội rất dễ bị lừa. Tôi thường xuyên nói dối, và trộm đồ trong hành lang, còn định trộm cả trong cửa hàng nữa.
Lần đó khi bị anh tóm lấy, tôi đã nghĩ mình vậy là xong rồi, bị đánh rồi. Nhưng tôi đã không phải chịu trận đòn nào, mà lại còn được anh thả đi.
Những lời nói của anh đã bảo vệ danh dự cho tôi, khơi dậy trong tôi mong muốn làm người tốt thực sự. Trong những năm sau này, mỗi khi nhớ đến ánh mắt của anh, tôi lại có thể tránh xa những điều xấu.
Và dù phải tìm kiếm khắp nơi, dù phải đi bao xa, mất bao nhiêu thời gian, tôi vẫn muốn hoàn thành lời hẹn ước cũ.”
Và sự thay đổi của cậu cuối cùng đã được đền đáp xứng đáng…
“Một ngày nọ, khi nhìn thấy tôi ngồi co ro vì giá rét, một phụ nữ đã trở về nhà mang cho tôi mấy chiếc áo.
Sau đó tôi phát hiện trong túi áo có rất nhiều tiền. Lúc đó tôi rất đói, rất muốn giữ lại số tiền này, nhưng ánh mắt của anh lại hiện lên làm tôi thay đổi ý nghĩ.
Tôi phải mất cả ngày mới tìm được nhà người phụ nữ nọ. Hai vợ chồng họ đã rất ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi tới trả lại tiền.
Họ khóc nức nở ôm tôi vào lòng, rồi liên tục nói tôi là đứa trẻ tốt. Khi đó con gái hai vợ chồng vừa bị bệnh mà qua đời, tôi may mắn trở thành con nuôi của họ.
Cuộc sống từ đó trở nên tốt hơn, tôi được cha mẹ nuôi thương yêu hết mực, được đi học. Giờ tôi đã trở thành giáo viên…”
Quả nhiên đúng là cậu bé đó ! Một niềm vui ấm áp lan tỏa. Tôi chợt cảm thấy thật là may mắn vì đã không vô tình hủy hoại một con người. Cậu bé ăn mày năm xưa đã học được đức tính thành thật ngay thẳng, vì vậy mà đã vô tình gặp được một gia đình tốt.
Thỉnh thoảng, chỉ một câu nói vô tình thốt ra lại có thể làm thay đổi cuộc đời của một con người. Đôi lúc, chỉ có lòng tốt và sự hiền lành nhân nhượng thôi thì vẫn chưa đủ. Và có đôi khi, cuộc sống sẽ mở ra cho người ta một cánh cửa mới, yên lành và bình ổn hơn vào một lúc bất chợt ta vô tình nhất !
Giờ đây khi đứng trên bục giảng, chắc hẳn rằng cậu bé ăn mày năm nào giờ đây sẽ nói với học sinh của mình rằng: “Chỉ có thành thật mới mang lại hạnh phúc !”

Thứ Sáu, 23 tháng 11, 2018

Bảy thói quen lớn để phát triển gia đình Công giáo

Bảy thói quen lớn để phát triển gia đình Công giáo

                                                               Tác giả: Becky Roach
Kế hoạch của Thiên Chúa cho gia đình phải là một mẫu gương của tình yêu Thiên Chúa Ba Ngôi. “Gia đình Ki-tô giáo là một hiệp thông nhân vị là dấu chỉ và hình ảnh của sự hiệp thông giữa Chúa Cha và Chúa Con trong Chúa Thánh Thần. Việc sinh sản và giáo dục con cái phản ánh công trình sáng tạo của Chúa Cha. Gia đình được mời gọi tham dự vào sự cầu nguyện và hy tế của Đức Ki-tô.” (GLGHCG 2205)
Mọi gia đình được mời gọi hướng đến sự thánh thiện và đó là vai trò của chúng ta như người cha người mẹ, làm cho Chúa Ki-tô trở thành trung tâm của gia đình. Bằng cách nào bạn có thể xây dựng một nền văn hoá đức tin ngay trong gia đình của bạn? Đâu là cách tốt nhất để dạy cho con cái của bạn về Thiên Chúa và về những cách thế của Giáo Hội Công Giáo?
Đó không phải là một nhiệm vụ dễ dàng! Nơi tốt nhất để bắt đầu là cầu nguyện. Chúng ta không có tất cả các câu trả lời, nhưng Thiên Chúa thì có. Hãy thiết lập một thời gian cầu nguyện hợp lý cho mỗi ngày và xin Thiên Chúa ban cho bạn sự khôn ngoan trong việc nuôi nấng con cái. Chúng ta cũng có thể học từ các thánh và những người nam nữ thánh thiện mà họ đã ra đi trước chúng ta.
Cũng thật dễ hiểu, bức hoạ đồ sau sẽ giúp bạn biết rõ về 7 thói quen mà các gia đình Công Giáo nên nỗ lực phát triển. Thỉnh thoảng hãy nói về nó với chồng hay vợ của bạn và với con cái của bạn. Hãy lên những ý tưởng tìm cách làm sao để bạn có thể kết hợp đức tin vào trong những hoạt động hằng ngày của bạn. Điều gì nên thêm vào danh sách này?

5 phút lời Chúa

24/11/18 THỨ BẢY TUẦN 33 TN
Các Thánh Tử Đạo Việt Nam
Ga 17,11b-19

LƯU DANH MUÔN THUỞ
“Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình.” (Ga 15,13)

Suy niệm: Chim có tổ, người có tông. Chúng ta ai cũng có họ và có tên. Xúc phạm đến dòng họ của ai, là xúc phạm đến chính người đó. Làm vẻ vang dòng họ gia tộc, vừa là bổn phận vừa là mơ ước của mỗi người. Các thánh tử đạo Việt Nam không hổ danh, trái lại còn làm vinh danh “dòng họ” ki-tô hữu của mình: “Thà tôi bị lưu đày và phải chết vì Chúa, chứ tôi không chối đạo” (Thánh An-rê Kim Thông). Các Ngài đã anh dũng hy sinh mạng sống để tuyên xưng niềm tin đó, “lấy tình yêu đáp lại tình yêu” (Chân phước An-rê Phú Yên), và để lưu danh muôn thuở một dòng họ, dòng họ những người công giáo, giữa nhân loại và thế giới hôm nay. Anh hùng thay, vinh quang thay.
Mời Bạn: Là người Ki-tô hữu Việt Nam, đức tin chúng ta được trổ sinh từ hạt giống là “máu” của các Thánh Tử Đạo, chúng ta thuộc dòng họ anh hùng và vinh quang với các ngài. Bạn có ý thức và tự hào về điều này không? Bạn đã, đang và sẽ làm gì để không làm “ô danh”, ngược lại làm “vinh danh” dòng họ? Khi có một ai xúc phạm đến Thiên Chúa và Hội Thánh, bạn phản ứng ra sao? Lẩn tránh? Dửng dưng hay bảo vệ làm chứng?
Chia sẻ: Cuộc sống của bạn, của chúng ta có thể nói gì về Chúa Giê-su cho những anh em lương dân sống chung quanh chúng ta?
Sống Lời Chúa: Ý thức rõ rằng chỉ có thể truyền giáo bằng đời sống bác ái, mỗi ngày bạn làm một việc bác ái cụ thể cho đồng bào lương dân chung quanh, thực hiện tình làng nghĩa xóm một cách thiết thực hơn.
Cầu nguyện: Đọc kinh Các Thánh Tử Đạo Việt Nam.

Thứ Năm, 22 tháng 11, 2018

5 phút lời Chúa mỗi ngày

23/11/18 THỨ SÁU TUẦN 33 TN
Th. Clê-men-tê I, giáo hoàng, tử đạo
Lc 19,45-48

SAY MÊ LỜI CHÚA
Hằng ngày Người giảng dạy trong Đền Thờ… toàn dân say mê nghe Người. (Lc 19,47-48)


Suy niệm: Hitler được kể tên trong số những nhà hùng biện hàng đầu của nhân loại, lời nói của ông có một uy lực huyền bí có sức thu hút quần chúng tin theo đường lối của ông; thế nhưng ông đã dùng năng lực đó để xô đẩy cả thế giới vào một cuộc chiến tranh huỷ diệt tàn khốc chưa từng thấy trong lịch sử loài người. Thật trái ngược hẳn với Đức Giê-su: Ngài giảng dạy như một Đấng có uy quyền, nhưng Ngài không rao giảng sự thù hận giết chóc; sứ điệp của Ngài là tình thương. Lời Ngài tiễu trừ ma quỉ, tha thứ tội lỗi, khơi dậy hy vọng cho người thất vọng. Lời Ngài làm cho “người mù được thấy, kẻ què được đi, người cùi được sạch, kẻ điếc được nghe, người chết trỗi dậy, kẻ nghèo được nghe Tin Mừng” (Lc 7,22). Lời Ngài thật đơn sơ, gần gũi với cuộc sống nhưng cũng thật sâu sắc, đánh động tâm hồn, thúc bách người ta hoán cải. Vì thế “toàn dân say mê nghe Lời Người.”
Mời Bạn: Lời Chúa có làm bạn say mê và lôi cuốn bạn đi theo và sống như Ngài không? Trong sứ điệp Truyền Giáo 2009, ĐTC Bê-nê-đi-tô XVI nói: “Sứ mạng truyền giáo của Giáo Hội là làm cho mọi dân tộc được ‘nhiễm’ niềm hy vọng [cứu độ]” (số 1). Cách sống của bạn có sức “truyền nhiễm” Lời Chúa khiến anh em lương dân cảm nhận, say mê và tin theo Lời Ngài không?
Chia sẻ: Việc loan báo Tin Mừng của bạn có trở nên phản cảm vì lối sống “ngôn hành bất nhất” không?
Sống Lời Chúa: Trung thành suy niệm Lời Chúa hằng ngày và quyết tâm làm một việc cụ thể có hướng truyền giáo.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho con biết say mê Lời Chúa là lẽ sống đời con.

Mục vụ Gia đình 2019


Logo Năm Mục vụ Gia đình 2019 
Chủ đề: Đồng hành với các gia đình gặp khó khăn
Giải thích ý nghĩa logo

Bàn tay mang dấu đinh của Chúa Giêsu là dấu chỉ của tình yêu Thiên Chúa dành cho nhân loại. Bàn tay phía dưới vừa là bệ đỡ vững chắc cho gia đình vững vàng trước sóng gió, nâng đỡ bảo bọc gia đình trong tình yêu nồng nàn của Chúa. Dấu đinh tình yêu này nhắc nhớ mỗi gia đình cũng phải hy sinh, quên mình, và yêu thương.
Trái tim được gắn kết  từ hai ngọn sóng diễn tả chiều kích sâu xa của tình yêu. Ngọn sóng là hiện thân của những gian nguy, bất trắc trong cuộc sống gia đình luôn ập đến bất cứ lúc nào. Nhưng với lòng tín thác vào Thiên Chúa là tình yêu, sóng gió sẽ tan biến, đức tin sẽ trở thành nguồn trợ lực dẫn đưa gia đình vượt qua mọi khó nguy để đến được bến bờ an vui, gắn kết mỗi thành viên nên hiệp nhất trong trái tim yêu thương tuyệt hảo.
Gia đình chính là nơi bắt đầu cho một tình yêu. Hình ảnh Gia đình hướng đến Thánh giá được phác họa như chính lời tuyên thệ năm xưa của đôi hôn phối trước mặt Thiên Chúa và Hội thánh. Đồng thời, hình ảnh này thúc đẩy các Gia đình Công giáo đang sống trong đau khổ, chạy đến với Tình Yêu cứu độ từ Thánh giá Chúa Giêsu để được nâng đỡ và chữa lành.
Hình ảnh Thánh giá được đặt ở đỉnh cao diễn tả Hội Thánh là chứng từ Tình Yêu của Thiên Chúa giữa cuộc đời. Chim bồ câu diễn tả sự hiện diện sống động của Chúa Thánh Thần trong cuộc sống và đảm bảo sự đồng hành thiết thân của Hội thánh với Gia đình. Hội thánh được khai sinh từ tình yêu Thiên Chúa, vì thế các Gia đình Công Giáo cần trở thành chứng nhân tình yêu trong cuộc sống.
Màu sắc chủ đạo được thể hiện là sắc đỏ nồng cháy của lửa. Đó là ngọn lửa tình yêu, xuất phát từ trái tim yêu thương của Thiên Chúa dành cho các Gia đình. Màu vàng của Thánh giá là dấu chỉ mời gọi các Gia đình phải sống trọn vẹn bí tích hôn nhân. Màu trắng tinh khôi thúc đẩy tình yêu thuần chất, biết vượt thắng cám dỗ, biết tha thứ, hoán cải và khao khát được chữa lành. Ba màu sắc này được phối quyện để khắc họa thông điệp gửi gắm đến các gia đình đang đau khổ.


Thứ Hai, 19 tháng 11, 2018

5 phút lời Chúa

20/11/18 THỨ BA TUẦN 33 TN
Lc 19,1-10

TÌM VÀ CỨU
“Con Người đến để tìm và cứu những gì đã hư mất.” (Lc 19,10)

Suy niệm: Có vẻ như không phải Chúa Giê-su có ý “tìm” Da-kêu cho bằng ông này tìm mọi cách để thấy Chúa. Ông là một người thấp bé lại bị coi là tội lỗi do ông là người “đứng đầu những người thu thuế.” Ông là người bị coi là “hư mất” trong xã hội Do Thái. Cách ông tìm đến với Chúa cho thấy quả thật ông là người bị loại trừ: Ông bươn bả “chạy tới phía trước, trèo lên một cây sung” để chờ Đức Giê-su đi qua. Thế nhưng không phải là chuyện tình cờ ngẫu nhiên mà Chúa Giê-su nói Ngài đến để “tìm và cứu” Da-kêu. Đi giữa đám đông hỗn độn, nhưng rõ ràng Ngài có ý tìm kiếm và tìm kiếm đích danh một người, một người bị loại trừ. Đi ngang qua cây sung, Ngài nhìn lên, Ngài đã thấy và gọi ông: “Da-kêu xuống mau đi, vì hôm nay Ta đến trọ nhà ông.” Lời kêu gọi ấy đã cứu không chỉ một người hư mất mà cả gia đình ông Da-kêu: “Hôm nay ơn cứu độ đến cho nhà này.”
Mời Bạn: Da-kêu được cứu vì ông có thái độ sẵn sàng, có lòng khao khát tìm gặp Chúa. Chúa luôn đón nhận những tâm hồn thiện chí đó và ban ơn cứu độ. Và Ngài cũng đang tìm bạn để cứu bạn. Bạn đã hăm hở tìm gặp Ngài hay chưa? Để chứng thực lòng ao ước gặp Chúa, bạn có sẵn sàng “đền bù gấp bốn” những gì bạn làm thiệt hại đến người anh em không? Có những người có vẻ đang hành xử bất công trong xã hội, bạn có nhận ra nơi họ những dấu hiệu thao thức tìm đến Sự Thiện? Bạn làm gì để đem Chúa đến với họ và đem họ đến với Chúa?
Sống Lời Chúa: Làm một việc đền bù những bất công mà bạn hoặc người nhà của bạn đã gây ra.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, xin Chúa biến đổi con như xưa Chúa đã biến đổi Da-kêu. Amen.

Chủ Nhật, 18 tháng 11, 2018

5 Phút lời Chúa

19/11/18 THỨ HAI TUẦN 33 TN
Lc 18,35-43

NHÌN TRONG ĐỨC TIN
Đức Giê-su nói: “Anh nhìn thấy đi ! lòng tin của anh đã cứu chữa anh.” (Lc 18,42)

Suy niệm: Đây đó trên đường, người ta gặp những người mù với một cây gậy chuyên dụng như một giác quan kỳ lạ giúp họ đi đến nơi họ muốn. Thật đáng thán phục! Có thể nói, cây gậy trợ lực giúp họ dò con đường họ thấy bằng trí nhớ. Cũng vậy, dù không thấy được bằng giác quan, con mắt đức tin giúp Ki-tô hữu nhận biết Thiên Chúa đang hiện diện giữa cuộc đời. Trong khi dưới con mắt của đám đông, Chúa Giê-su chỉ là một người làng Na-da-rét, thì người mù thành Giê-ri-cô nhận ra Ngài chính là Con Vua Đa-vít, là Đấng Mê-si-a. Bằng “con mắt đức tin”, anh đã thấy điều mà người khác không thấy: thấy Ngài có quyền năng tái tạo những gì đã hư mất; thấy Ngài là Đấng chia sẻ được nỗi thống khổ anh đang chịu, là chỗ dựa cho anh trong lúc mọi người bỏ rơi. Giữa đám đông anh có thể bị lẻ loi vì đức tin của anh nhưng anh không cô độc, bởi Đấng cứu chữa anh từ nay đồng hành với anh trên mọi nẻo đường, còn anh quyết theo đường Ngài, dù là đường lên Giê-ru-sa-lem để chịu thương khó.
Mời Bạn: Chúa trách hai môn đệ Em-mau “tối dạ và lòng chậm tin” vì không hiểu lời ngôn sứ báo về Đấng Cứu Thế, và vì thế, không nhận ra Ngài. Giáo Hội luôn mời gọi bạn suy niệm Lời Chúa để con mắt đức tin của bạn được rạng sáng.
Chia sẻ: Bạn có thói quen suy niệm và chia sẻ Lời Chúa để “con mắt đức tin” được sáng không?
Sống Lời Chúa: Tập nhìn một biến cố bằng con mắt đức tin để nhận ra Thánh ý Thiên Chúa.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho con được thấy bóng dáng của Chúa trong mọi hoàn cảnh của đời con. Xin chữa lành sự mù tối của tâm hồn con.

GIÁO XỨ ĐỀN THÁNH GIUSE AN BÌNH KÍNH MỜI.


GIÁO XỨ ĐỀN THÁNH GIUSE AN BÌNH KÍNH MỜI.


Nhân ngày Chúa nhật Lễ Kitô Vua, Giáo xứ ĐT Giuse An Bình kỷ niệm 04 Năm Cung Hiến Thánh Đường và tạ ơn Chúa- Mẹ Maria- Thánh Giuse đã ban cho Gx nhiều hồng ân, mua được miếng đất mặt tiền trước cửa nhà Thờ, xây dựng được hàng rào khang trang sạch đẹp. Là nhờ lời cầu nguyện của tất cả mọi người đã hướng về Giáo xứ và giúp đỡ Cha xứ chúng con. Chúng con xin chân thành cảm ơn.
                        BTV. Giáo xứ trân trọng kính mời.

Thứ Bảy, 17 tháng 11, 2018

18/11/18 CHUA NHẠT TUÀN 33 TN

18/11/18 CHUA NHẠT TUÀN 33 TN 
Kính trọng thể các Thánh Tử Đạo Việt Nam
Lc 9,23-26

SÓNG VA CHÉT VI DẠI NGHIA
Đức Giê-su nói với mọi người rằng : “Ai muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất, còn ai liều mất mạng sống mình vì Tôi thì sẽ cứu được mạng sống ấy.” (Lc 9,24)

Suy niệm: Hình ảnh chàng trai trẻ trong “Chinh phụ ngâm” thật hào hùng:
“Chí làm trai dặm nghìn da ngựa
Gieo Thái sơn nhẹ tựa hồng mao”
Thân nam nhi dám vì đại nghĩa là bảo vệ quê hương giống nòi, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, sẵn sàng xông pha trận mạc nơi biên thuỳ, chết lấy da ngựa bọc thây, thế mới là người có chí khí, đáng mặt anh hùng hào kiệt. Thế thì các vị tử đạo, những người vì cái nghĩa lớn hơn, đó là làm chứng cho Đức Ki-tô, mà dám liều mạng sống mình, những người đó chẳng những đáng được tôn vinh mà còn được tưởng thưởng bội hậu: họ sẽ cứu được mạng sống mình và được sống hạnh phúc đời đời ở bên Thiên Chúa.
Mời Bạn: Trước khi dám chết vì Đức Ki-tô, các vị tử đạo đã dám sống vì Ngài. Chết vì Đức Ki-tô thì chỉ có một lần. Nhưng “chết” từng ngày trong cuộc sống vì Đức Ki-tô, bạn có thể thể hiện mỗi ngày, bao lâu bạn còn sống trên đời này, mỗi lần một mới mẻ hơn và sâu sắc hơn. Cụ thể là hôm nay, ngay bây giờ, bạn làm gì để sống cho Đức Ki-tô, để làm chứng nhân cho Ngài?
Chia sẻ & Thảo luận trong nhóm: Thế nào là một hành vi làm chứng cho Đức Ki-tô?
Sống Lời Chúa: Làm thật tốt công việc bổn phận trong ngày hôm nay của bạn để làm chứng cho Đức Ki-tô.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho chúng con biết tiếp tục công cuộc rao giảng Tin Mừng của các bậc tiền nhân, biết làm chứng cho Chúa Giê-su Ki-tô bằng đời sống tin yêu và phó thác, biết nói về Chúa cho đồng bào lương dân, biết cầu nguyện và hy sinh cho việc truyền giáo

5 phút lời Chúa ngày Chúa nhật

Vì Danh Chúa.
18/11 – Chúa Nhật tuần 33 Thường Niên năm B – Kính trọng thể CÁC THÁNH TỬ ĐẠO VIỆT NAM.
Bổn mạng Giáo Hội Việt Nam. Lễ Trọng.
"Các con sẽ bị điệu đến nhà cầm quyền và vua chúa vì Thầy, để làm chứng cho họ và cho dân ngoại biết".

Lời Chúa: Mt 10, 17-22
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các Tông đồ rằng: "Các con hãy coi chừng người đời, vì họ sẽ nộp các con cho công nghị, và sẽ đánh đập các con nơi hội đường của họ. Các con sẽ bị điệu đến nhà cầm quyền và vua chúa vì Thầy, để làm chứng cho họ và cho dân ngoại được biết.
Nhưng khi người ta bắt nộp các con, thì các con đừng lo nghĩ phải nói thế nào và nói gì. Vì trong giờ ấy sẽ cho các con biết phải nói gì: vì chưng, không phải chính các con nói, nhưng là Thánh Thần của Cha các con nói trong các con. Anh sẽ nộp em, cha sẽ nộp con, con cái sẽ chống lại cha mẹ và làm cho cha mẹ phải chết.
Vì danh Thầy, các con sẽ bị mọi người ghen ghét, nhưng ai bền đỗ đến cùng, kẻ ấy sẽ được cứu độ".

SUY NIỆM: Các Thánh Tử Đạo Việt Nam - Ga 12,20-32
Nhìn vào lịch sử, chúng ta thấy ở mọi nơi và trong mọi lúc, người môn đệ của Chúa vẫn phải chịu chung một số phận với Thầy mình, nghĩa là bị bắt bớ và bị cấm cách, bị ghét bỏ và bị giết chết. Thời nào cũng có những vị tử đạo.
Hôm nay là ngày giỗ tổ, ngày Giáo Hội Việt Nam chúng ta long trọng mừng kính các Thánh Tử Đạo, những vị anh hùng đã bỏ mình vì Chúa, đã đổ máu đào để làm chứng cho đức tin, cũng như để xây dựng Giáo Hội.
Lịch sử cho biết: Ngày 19.3.1615, hai vị thừa sai đầu tiên đã lén lút chèo một chiếc thuyền vào cửa Bạng ngoài Thanh Hóa, để bắt đầu công việc giảng đạo. Hai đấng thấy trên một mỏm đá ở giữa giòng sông hình cây thánh giá, được vẽ bằng vôi. Các đấng ấy hiểu ra rằng: Đây là dấu Chúa cho hay sẽ có bắt bớ và cấm cách. Mà thực vậy, ba trăm năm rao giảng Tin Mừng cũng là ba trăm năm máu chảy đầu rơi. Sau Giáo Hội Rôma, thì có lẽ Giáo Hội Việt Nam đã dâng cho Thiên Chúa nhiều vị thánh tử đạo hơn cả. Trên một trăm ngàn người đã chết vì đức tin, trong đó có 117 vị đã được tôn phong lên hàng hiển thánh. Vậy các ngài là những ai?
Có khi các ngài là những người giáo dân không tên tuổi, mà lịch sử chỉ ghi lại bằng những cử chỉ anh hùng. Có vị bị bắt, rồi bị lính lấy dùi nung đỏ khắc lên hai gò má bốn chữ “Giatô tả đạo”, rồi tống vào ngục. Trong ngục, ông đã tự thẹn cho rằng mình thiếu can đảm, không dám tỏ thái độ. Giatô đâu phải là tả đạo, mà là chánh đạo. Vì thế, ngay đêm hôm đó, ông đã xin bạn tù lấy dao rạch và bỏ đi hai chữ tả đạo, chỉ để lại hai chữ Giatô, thánh danh Đức Kitô mà thôi. Các chị em phụ nữ cũ không kém phần anh hùng. Có một thiếu phụ bị bắt và bị kết án voi giày. Gần tới ngày ra pháp trường, bà xin người nhà gửi vào cho bà một bộ áo cưới hợp thời trang nhất vì bà nghĩ rằng ngày bà chết là ngày bà được gặp gỡ Đức Kitô.
Phải. Các ngài là những người thuộc đủ mọi thành phần, mọi tuổi tác, mọi nghề nghiệp. Thế nhưng, các ngài đã làm gì? Các ngài là cha ông của chúng ta, đã sống trên đất nước mình, đã yêu mến quê hương mình, đã chia sẻ số phận với đồng bào của mình. Và cách riêng, các ngài đã chia sẻ niềm tin với chúng ta. Các ngài đã hiên ngang sống và làm chứng cho niềm tin, thà chết chứ chẳng thà chối bỏ Chúa: Ai tuyên xưng Ta trước mặt người đời, thì Ta sẽ tuyên xưng nó trước mặt Cha Ta, Đấng ngự ở trên trời.
Một ngày kia, các ngài đã phải chọn lựa: giữa mất và còn, giữa trung thành và phản bội, giữa sống và chết. Cuối cùng, các ngài đã chọn Đức Kitô và đã lấy máu đào làm chứng cho Tin Mừng của Ngài. Tử đạo chính là chọn Chúa và làm chứng cho Chúa. Tử đạo chính là sống đạo một cách tích cực và làm tông đồ một cách nhiệt thành. Tử đạo chính là trở nên men trong bột, muối trong đồ ăn và ánh sáng trong đêm tối.
Trong ngày giỗ tổ hôm nay, chúng ta hãy ôn cố tri tân, ôn lại chuyện cũ của các ngài, đề tìm lấy một cách sống mới, phụ hợp với tinh thần Phúc âm, để rồi chúng ta cũng sẽ trở nên là những chứng nhân cho Chúa giữa lòng cuộc đời.

CẦU NGUYỆN: 
Lạy các thánh Tử đạo Việt Nam, là cha ông chúng con. Xin cho chúng con biết tôn thờ Chúa trên hết mọi sự, biết noi gương các ngài để thể hiện niềm tin trung kiên của mình trước những cám dỗ lợi lộc của thế gian. Xin giúp chúng con biết thể hiện niềm tin của mình qua đời sống thánh thiện, bác ái yêu thương. Amen.

GIÁO XỨ GIUSE AN BÌNH KÍNH BÁO (V/v kính viếng nhà hiếu trong giáo xứ An Bình) Trong niềm tin và hy vọng vào Đức Giê su Ki tô Phục Sinh. Ban...